Tone gốc: Em
Khói
Biết thêm rất nhiều người, C chỉ để hiểu được rằng
Người mình D yêu nhất trên đời, lại không thể bên mình mãi Bm mãi
Đôi khi anh cũng thấy lạ. G Uh thì là em xa anh rồi đấy Am hả? D
_
1. Sao đêm khuya Em khoắt anh còn chưa ngủ, chắc là vì tương tư
Ừ thì Bm cuộc yêu thôi mà nếu không thích thì mình đổi trả
_
Em C lùi lại sau góc phòng, khóc hết những ngày cô đơn
Còn Bm anh nhẹ nhàng lướt qua, rồi chẳng tìm nỗi một chỗ trốn
Với Am em anh thường rãnh rỗi, còn em luôn biết cách bận rộn
Em D à, rồi anh có nỗi buồn to hơn
_
Anh tựa màn Em đên nép rụt rè dưới anh trăng già yếu ớt
Như hạt D sương trên thân cỏ mềm bị cơn gió lạ giễu cợt
Như những gì C em thiếu xót trên những hành trình phải qua
Như những Bm điều đã chìm lãng quên mà còn chưa kịp giải mã
_
Như bài thơ Em viết cẩu thả, vẫn còn chưa kịp nhấn nhá
Như tấm D màn, dệt bằng nhớ nhung không may giăng khắp trần nhà
Như những lời C ca em hát, trên tiếng nhạc buồn ngân nga
Như bữa Bm tiệc vốn đã tàn anh vẫn còn hoài nấn ná
_
Em có còn Em thường trăn trở Về những cuộc tình chóng qua
Có còn D khóc, có còn đau về những cơn mơ vỡ oà
Có còn C mãi bấm điện thoại, đêm hôm chẳng kịp ngủ nghỉ
Anh thì Bm vẫn cứ hoài loay hoay với giấc buồn không chủ vị C
Anh tự huyễn G hoặc chính bản thân mình rằng những điều này chưa từng xảy ra
Anh tự huyễn Am hoặc chính bản thân mình rằng những điều này chưa từng xảy ra
Trái tim D mình đâu phải giấy trắng để khi không thích nữa thì tẩy xoá
Trái tim C mình đâu phải giấy trắng để khi không thích nữa thì tẩy xoá Bm
Trái tim Am mình đâu phải giấy trắng để khi không thích nữa thì D
_
2. Em vẽ bầu Em trời có hai đám mây, cầu vồng đặt ngang là duyên phận đấy
Rời thật D nhanh khỏi quỹ đạo này, và trước hay sau thì anh vẫn vậy
Anh vẫn cười C lớn dù đời thoi đưa, vẫn hay hỏi giọt buồn thôi chưa
Vẫn tự Bm nhủ rằng không sao đâu vì nó tràn đầy trong anh mỗi bữa
Không có C gì tồn tại mãi mãi, khi trót lỡ mang lấy hình thù
Sao em không Bm thử dù chỉ một lần đem chuyện tụi mình ra cân nhắc thử
Mình lạc Am nhau như sự chết đi của vì sao lạ trong dải tinh vân
Em mang D theo luồng sáng cuối cùng mặc anh vùi trong hố đen tĩnh lặng
_
Em Em muốn anh là người khác? Anh chả có gì ngoài nhạc
Anh D thích mọi điều chỉn chu, không đồng nghĩa là anh bài bản
Anh C mơ những điều không thật, vì nó vá tâm hồn rêu phong
Anh Bm yêu lấy sự tự do, không có nghĩa minh còn lêu lổng
_
_
Em có còn Em thường trăn trở Về những cuộc tình chóng qua
Có còn D khóc, có còn đau về những cơn mơ vỡ oà
Có còn C mãi bấm điện thoại, đêm hôm chẳng kịp ngủ nghỉ
Anh thì Bm vẫn cứ hoài loay hoay với giấc buồn không chủ vị C
Anh tự huyễn G hoặc chính bản thân mình rằng những điều này chưa từng xảy ra
Anh tự huyễn Am hoặc chính bản thân mình rằng những điều này chưa từng xảy ra
Trái tim D mình đâu phải giấy trắng để khi không thích nữa thì tẩy xoá
Trái tim C mình đâu phải giấy trắng để khi không thích nữa thì tẩy xoá Bm
Trái tim Am mình đâu phải giấy trắng để khi không thích nữa thì D
_
Từng hạt Em mưa nhẹ rơi ướt D nắng vàng
Tình đôi C ta nhanh đi chóng Bm đến vậy
Sợi tơ C duyên ai se đến Bm đứt đoạn
Lạc nhauAm khi trong tay?.... D Em
60

