Tone gốc: Em
Justin Nguyễn
20 Em năm nếm mọi khổ ải 40 D năm khổ tận cam lai
Nhất Am nhân sẽ nhất báo Sớm nở sớm tC àn rồi sớm nhanh phai
Một giọt Em lệ này là vô tà Ba tiếng D cười này, là đại ác
Sau vài Am độ mỗi khi chua sót Còn lại C gì để nợ người khác
_
Ngày Hoa Em nở là ngày phá kén Dấu hiệu D mới một cuộc hành trình
Vì Hoa Am nở chỉ là hữu tình, còn hoa C rơi cũng là vô ý
Người Em tự chinh phục chính mình sẽ vĩ D đại nắm đc chữ nhẫn
Mỗi bước Am chân qua từng cung đường Sẽ hiểu C rõ hơn về chữ nhân
_
Bình Em yên là từ bên trog Chẳng cần D kiếm nó từ bên ngoài
Cảm Am ơn những gì đã có Không ràng C buộc hận thù sợ hãi
1 Em nến thắp lên 1000 Ngọn nD ến đó khó để lụi tàn
Vẫn Am sáng theo từng năm tháng Đi đa tiếng C đàn theo dòng thời gian
_
Ta Em Muốn vẽ lên 1 phong tranh Chỉ D cần có vân cảnh phong thanh
Bước Am chân về hướng ánh mặt trời Nơi C phía khoảng trời kia trong xanh
hận Em thù sẽ được lên ngôi Khi cái D tôi trỗi lên xâm chiếm
Thói Am đời phát xét nhau thôi Lời ba C hoa qua loa châm biếm
1 Em vài dòng tâm sự khi bật D beat và thả flow
Đến Am lúc viết dòng trãi lòng, chấm C bút lại hết câu
_
mỉm Am cười gặp lại, quý quá C từng biết nhau
Người Am giữ được mối lương duyên người chưa C kịp nói đc mấy câu
Cho Am đi không đợi nhận lại cũng chả cần C thiết phải tính sau
_
Người thương bao Em nhiêu cũng thiếu Người ghét tí D xíu cũng dư.
Mỗi vết Am thương 1 sự trưởng thành Không thẹn C lòng với chữ giá như.
Vì quá Em khứ không thể truy tìm Khi tương D lai còn chưa ước vọng
Tương Am lai lại chưa kịp đến quá khứ C kia lại thành khoảng trống
_
Kẻ ngu Em si vẫn tự hại đờiTự đưa D mình vào trời diệt vong
Để Am rồi hạnh phúc chẳng còn Không C tức thị sắc, sắc tức thị không
_
mỉm Am cười gặp lại, quý quá C từng biết nhau
Người Am giữ được mối lương duyên người chưa C kịp nói đc mấy câu
Cho Am đi không đợi nhận lại cũng chả cần C thiết phải tính sau
_
Không cần ai Em sánh trên đường đời 1 mình rong D ruỗi vậy lại hay
Giữ cho tinh Am tấn bên trong lòng Mỗi ngày từng C phút và từng giây
Trân trọng những Em người chăm lo Đào mương dẫn D nước khắp miền
Những người thợ Am mộc khéo tay Xẻ cây, tự C biến mình thành tiên
Điều đầu Em tiên phải tự đặc mình Vào ví trí D đó của người khác
Khi lúc Am đó vẫn thấy kiên định Hiểu rõ chữ C nhẫn trong tâm đã phát.!
Kẻ hiền Em trí, người đa văn nếm từng hương D vị hiểu rõ chân lý
Như Am ánh trăng theo mỗi bước trên con C đường phía trước đang đi
60

