Tone gốc: C
Gobby
Anh thường C chạy qua từng con phố, tìm về nhà khi lòng không yên.
Hôm nay đưa C đón em theo cùng, tan ca chờ anh ngoài công viên.
Sau xe em Dm không buồn, mắt em nhẹ nhàng ngập tràn điều không vui.
Lặng mình Dm theo cơn gió, cho vơi đi bao muộn phiền không nguôi.
Đôi tay C xiết ngang hông, hai ta băng thong dong qua đồng xanh.
Em là cC hú chim yêu tự do nhưng chỉ muốn sà vào lòng anh.
Như đôi Dm bướm bay tung tăng, lao qua mấy chú ong hung hăng.
Ngày mười Dm năm của vùng sông nước ta như dạo bước trên cung trăng.
Hai C ta ngang đồng lúa chín này, cơn mưa làm cho đất dính giày,
Nên C thôi đôi ta nên trú bên hiên khu vườn cam đang chín cây.
Trôi Dm qua thêm bảy tám chín giây, cơn mưa kia sao chưa vơi.
Đường về Dm nhà còn tầm mười chín cây, trời gần tối cho nên anh tính vầy.
Lên C xe băng qua cơn mưa đang say sưa.
Đưa em qua vùng nhiệt C đới, nơi hoa lá trong mây mưa.
Đi xa con phố xô Dm bồ, đưa em về nơi vùng ngoại ô.
Nơi đôi tim quấn quýt bên Dm nhau y như dây dưa quấn quanh bên đồi.
_
Và Dm chẳng có ai yêu mà nghĩ đúng sai, hôm nay mình vứt hết đi, quên luôn đầu tóc tai.
Lắm C lúc nước mắt khẽ rơi, hai người chơi vơi, tìm nơi bến bờ.
Và rồi đôi Dm tay ta lại nắm,thôi say ta lại đắm, mang em theo bên đời.
_
_
Dừng trước căn nhà đầy hoa và C lá, đưa em về gặp ba và má.
Cho em ăn món cơm C ngon, đêm ta bật tình ca và hát.
Em thẫn thờ nhìn anh một Dm lát và nói chẳng cần một nơi nào khác.
Ta như adam eDm va hoan ca trong khu vườn địa đàng.
Anh mang ra cuốn tiểu C thuyết do mẹ anh viết khi từng là giáo viên.
Nghe qua cái thời niên C thiếu đam mê thơ ca, không quan tâm tới tiền.
Mẹ viết tình yêu nơi Dm đất liền, mẹ kể chuyện tình trên sông sâu.
Em nghe háo hức như Dm quay về năm chín mươi luôn lung linh trong đầu.
Em như công C chúa trên bông lúa, anh như công tước trên sông nước.
Mong cho mây C gió đi đây đó, mang đôi ta phóng theo mong ước.
Vào vườn cây Dm trái organic, thật ngọt ngào và mê ly.
Loa marDm shall bên cây mít, bật từng nốt đồ rê mi.
Phá C son lá sì trước khi em bước đi.
Em C chỉ muốn ở đây mãi những khi em không mong ước gì.
Nắm Dm tay em đi tới nơi cánh đồng bình minh qua.
Cho em Dm hái bao con nắng và được ngắm nhìn tinh hoa.
_
Và Dm chẳng có ai yêu mà nghĩ đúng sai, hôm nay mình vứt hết đi, quên luôn đầu tóc tai.
Lắm C lúc nước mắt khẽ rơi, hai người chơi vơi, tìm nơi bến bờ.
Và rồi đôi Dm tay ta lại nắm,thôi say ta lại đắm, mang em theo bên đời.
60

