Tone gốc: Em
D.Blue
Tuyết
Killic
Và cuối C cùng còn lại là điều gì sau 1 cơn bão D tố lại đón bình mình lên
Anh lại trở Em về với nhịp sống thường ngày, chỉ tiếc rằng mình chẳng còn trong tim em
Bao nhiêu ngày C qua cùng với nỗi buồn đầy cả những con đường D này sao ôm hoài hình bóng
Khi những tổn Em thương trong em lớn dần hơn suốt quãng thời gian mà cả đôi mình cùng sống
_
Ta đã từng C ngóng, đợi cuộc tình dù chỉ trong cơn D mơ là hàng tá dự định
Cho cuộc sống sau Em này, đàn trẻ nhỏ 1 mái ấm đơn sơ
Mưa khẽ rơi như tiếc thương đường C tình giờ chia rẽ đôi ngã lối đi D về ngày dài lặng lẽ trôi
Đôi ba giọt Em lệ chảy dài xuống kẽ môi yếu lòng rồi cũng đến lúc mạnh mẽ thôi
_
Ngồi nhìn khoảng C trời ngắm từng chiếc lá vàng bay, vài lời tình nuối D tiếc cho việc bản thân này làm
Đời mình còn Em gì gửi thương nhớ theo làn mây xin hãy ngồi lại đây cùng anh đến khi ngày tàn
Chén rượu men C tình sao càng uống càng say, đôi mắt lờ D đờ trời cũng tờ mờ sáng
Đưa bàn tay đón Em nắng vội chiếu qua hàng cây, những thứ anh làm cũng chẳng bao giờ đáng
_
Ngồi xuống kể nhau C nghe đôi lúc mình khờ lắm, không đủ dũng D cảm để gió cuốn lấy đi
Bước đường Em đời liệu gặp nhau mấy khi, nhưng hình bóng em vẫn rạng ngời dưới đáy ly
Gã si C tình cùng 1 mảng giấy ghi... chút tâm tư D lòng đã ngả say giọt nồng
Tuổi trẻ Em mình nếu có kiếp sau, vô tình lại biết nhau, riêng ta xin nguyện sẽ mãi thủy chung 1 lòng.!
_
_
_
Mây xám phủ kín C trời , nhớ một thuở bình yên, D nay đã là ngày cuối rồi,
Đọng chút nắng hiu Em hắt, chỉ còn đủ để nhìn em,
Nhớ khi C xưa, lòng anh như bão tố, Em như là D nắng xua tan cả trời giông,
Giới hạn tình Em yêu luôn luôn là không có Nên có lẽ chưa 1 lần anh khiến em vừa lòng.
_
Tình là sợi C dây, còn em là cánh diều, Càng bay D xa anh càng nắm chặt hơn,
Muốn cùng em ngồi Em đây, ngày xế chiều, Bên em lần cuối dù chỉ là một hôm.
Ta C là con người khác nhau, Không trùng khớp, D nhân duyên cố lắp ghép
Thì Trái tim của Em anh cũng biết đau Dù thân trai mang mình đồng sắt thép
_
Em ơi, C đừng để nỗi đau, lăn dài mãi trên mi, D Rồi thời gian cũng, sẽ khiến đôi mình quên đi,
Em đừng C hỏi vì sao mà anh khóc, Vì tình đầu kết D thúc mấy ai có được vui
Nhưng nếu Em vậy mà em được hạnh phúc Đau thương này anh xin 1 lần đánh cược thôi,
_
Ta đã học C nhớ, học quên, học chấp D nhận với những chuyện đau lòng,
Khi niềm Em vui là ngoài cánh cửa kia còn giọt nước mắt cất gọn trong căn phòng.
Trải qua bao thăng C trầm, nén vết thương lòng, được bình yên bên D em có lẽ ngoài tầm với
Vì em Em biết anh yêu nhiều như thế nào, dù điều đó anh cũng chả cần nói
_
_
60

