1. C Cánh hồng rụng rơi Am khi bông hoa phai màu
F Khi hương hoa dạt trôi theo mây phiêu G bồng
F Còn riêng ta một mình C đứng giữa đông hoang Am tàn
Dm Bao yêu thương lúc xưa bây giờ hóa G băng
2. C Lá vàng nhẹ rơi Am thu đi qua đông về
F Em ra đi mà sao Lâu nay không G về
F Ừ thì duyên phận đời người C số kiếp đã an Am bài
Dm Sao đêm đêm nhớ G thương mi sầu không C ngưng
ĐK: C Cành hồng đã úa giấc Am mơ cũng dần G tan
F Đành quên lãng đi người ta từng G yêu
F Quên đi lợi hẹn ước vội Em vá vết thương Am lòng
Dm Dù biết sẽ khó khăn nhều G nhưng sẽ cố vượt qua
C Hận đời cay đắng tiếng yêu Am thua lợi G danh
F Bàn tay nắm không chặt thôi đành G buông
F Đông qua rồi xuân đến mà Em cánh hoa đâu Am còn
Dm Mùa xuân không có hoa đời buồn G thêm lệ C rơi