Tone gốc: Am
Huỳnh Phong
Từng Am chiều hoàng hôn mình hứa mãi Em không xa rời
Ước G mong kết tình trăm năm, phu thê Am trọn đời
Nào đâu một F buổi chiều tà , em nói ta G phải cách xa
Phận Em duyên ta chỉ đến vậy, em Am đoạn tình sang bến ấy
Bỏ F rơi ái tình mặn nồng, nơi chúng G mình hứa bên dòng sông
Về Em nơi phố hoa, đem thiệp hồng trao Am tay
Nàng lên phố Am xá với kiệu hồng, diện áo Em hoa bước đi theo chồng
Để F lại một dòng sông G xưa, nơi cố C nhân đứng trong chiều E7 mưa
Tự than Am trách số phận nghèo, chẳng Em lo cho em ấm êm
Nên F giờ chịu phận cô G liêu mỗi Am đêm
Trần gian ai Am thấu hết nỗi lòng này, nặng đớn Em đau chẳng thể giải bày
Chìm F dần vào từng cơn G say, vương vấn C em khóe mắt lệ E7 cay
Giàn thiên Am lí cũng ngả vàng, còn chữ Em duyên ta trái ngang
Bến sông F xưa mình ta nhớ G mong tương tư lương Am duyên dở dang
Ngày cô Am lên kiệu hoa là ngày cơn mưa nặng hạt
Bên này Em sông ngóng trông một mối lương duyên mờ nhạt
Giờ trách F thân trách phận hay là G trách duyên ta
Trách ông C trời chia cách để cô nỡ E7 vội lìa xa
Giờ chỉ tiếc duyên tôi quá F bẽ bàng
ới G a tình Am tôi
60

